Home » Thời Sự » Tấm gương nghị lực thoát nghèo của “hiệp sĩ mù” Đoàn Văn Nghiêu

Tấm gương nghị lực thoát nghèo của “hiệp sĩ mù” Đoàn Văn Nghiêu

Không may mắn như bao người khác, khi mới sáu tuổi, anh Đoàn Văn Nghiêu (trong ảnh), ở thôn Bình Hòa, xã Tam Ngọc, TP Tam Kỳ (Quảng Nam) đã mồ côi mẹ. Năm 16 tuổi bị tai nạn mù mắt do mìn của Mỹ – ngụy sót lại và năm 20 tuổi lại một mất mát nữa đến với anh khi cha cũng qua đời.

Không anh chị em ruột thịt, một mình đơn côi càng làm cuộc đời trở nên mịt mù, tăm tối. Anh Nghiêu bộc bạch: 25 tuổi, cái tuổi mà tôi cũng như bao trai làng khác, khao khát được yêu thương, mong muốn được xây dựng tổ ấm cho mình. Trái tim tôi đã rung động trước một cô gái cùng thôn, cô gái đó đã cảm thông với hoàn cảnh của tôi và chúng tôi nên duyên vợ chồng trong sự ngăn cản, trở ngại của gia đình bên ấy…

Lập gia đình, cuộc sống ban đầu thật là khó khăn vất vả, hai vợ chồng lăn lộn với công việc đồng áng, làm thuê cuốc mướn, bất kể việc gì làm được là làm để sinh nhai. Để tạo điều kiện giúp các hội viên vươn lên trong cuộc sống, năm 1998, Hội Người mù TP Tam Kỳ đã tạo điều kiện để anh được học nghề làm tăm, chổi, rồi dạo bán sản phẩm của hội. Thường xuyên giao lưu, gặp gỡ với nhiều người, được học hỏi thêm nhiều kinh nghiệm trong cuộc sống, anh Nghiêu ấp ủ tư tưởng làm giàu, vươn lên, xóa đi cái đói, cái nghèo. Ban đầu anh chỉ dám nghĩ đến việc xây dựng các đầu mối tiêu thụ, làm đại lý, hưởng hoa hồng. Nhưng với con người năng động, anh nghĩ làm đại lý, hưởng hoa hồng cũng chỉ đủ ăn, không khá lên được, nếu mua gốc, bán ngọn sẽ đem lại nhiều lợi nhuận. Từ suy nghĩ đó, anh nảy sinh ý tưởng xây dựng cơ sở sản xuất đũa, đây là mặt hàng được tiêu thụ mạnh nhất những năm 2000.

Thoat ngheo bang y chi va nghi luc

Nghĩ là làm, anh Nghiêu tìm đến người thợ cơ khí ở gần nhà đặt làm một máy chà đũa. “Vạn sự khởi đầu nan”, khi mới làm anh gặp vô vàn khó khăn, thiếu vốn, thiếu người… Rồi một sự tình cờ đến với anh, đó là năm 2004, người khách ở Sài Gòn đã giới thiệu cho một máy hiện đại sản xuất hơn một tấn đũa trong ngày, với giá thành 13 triệu đồng, tương đương giá ba con bò trưởng thành. Sau khi bàn bạc và thống nhất với vợ, anh Nghiêu phải bán đi tài sản duy nhất có giá trị là con bò và vay thêm tám triệu đồng từ nguồn vốn của Hội Người mù để mua máy. Khi làm được sản phẩm là lúc phải tính đến lợi nhuận, thực hiện sản xuất tận gốc, bán tận ngọn, từ năm 2009 anh không nhập đũa thô để tum đầu, sản xuất đũa thành phẩm, đóng bao bì nữa mà mở luôn xưởng trực tiếp chế biến đũa thô từ tre cây. Lúc này, công đoạn làm đũa là từ tre cây tươi mua về cưa thành từng lóng dập thành đũa thô, sau đó đưa vào lò sấy kỹ đem ra chà, đánh bóng rồi đưa vào máy tum đầu, tiếp tục được chà một lần nữa trước khi đóng gói thành phẩm.

Công việc dần ổn định và có thu nhập, anh tiếp tục đầu tư máy móc phục vụ sản xuất. Mỗi công đoạn đều được đầu tư bằng nhiều máy móc thiết bị khác nhau, từ máy cưa tre, máy dập đũa thô cho đến các máy móc ở công đoạn cao hơn như máy chà, đánh bóng, máy tum đầu đũa đều có giá từ năm đến vài chục triệu đồng, đầu tư lò sấy công suất lớn hơn 100 triệu đồng.

Hàng đã làm ra, nhưng bán cho ai, khi toàn bộ vốn liếng đầu tư hết vào máy và sản phẩm, tiền đâu để tiếp tục sản xuất? Tự đặt ra câu hỏi và trả lời, từ những kinh nghiệm có được khi đi bán hàng nhỏ lẻ, cùng các mối quan hệ sẵn có, anh chuyển một phần đũa thô thành phẩm nhờ Hội Người mù Tam Kỳ đóng gói, bao bì, còn lại hoàn chỉnh sản phẩm với đầy đủ thương hiệu: đũa “Tình Thương”. Để tiêu thụ được hàng, anh Nghiêu trực tiếp tìm mối bán hàng đại lý, vận động các nhà hàng, quán ăn tiêu thụ và quảng bá đũa của mình. Đến nay nguồn tiêu thụ không đủ đáp ứng cho thị trường, sản phẩm của cơ sở làm ra đến đâu, tiêu thụ hết đến đó. Hiện tại, chưa kể lao động là người mù của Hội, ở cơ sở của anh thường xuyên có 20 lao động là những người dân trong xã.

Anh Nghiêu cho biết: Hiện nay cơ sở của anh mỗi ngày sản xuất hơn một tấn đũa, doanh thu hơn 400 triệu đồng một tháng, trừ chi phí còn lãi được 40 triệu đồng, thu nhập một lao động từ ba đến năm triệu đồng/tháng, số lao động được giao khoán công việc có thu nhập hơn triệu đồng. Tài sản hiện có của gia đình gồm một cơ sở sản xuất chính diện tích hơn 1.000 m2, một nhà kho, nơi đóng gói, bao bì, sản xuất hàng thành phẩm và nhà ở cho gia đình khang trang. Trang thiết bị trong nhà xưởng có tới hơn hai mươi máy các loại, một xe tải nhỏ chuyên vận chuyển hàng… trị giá hơn một tỷ đồng. Điều vui mừng nhất là hai con của anh Nghiêu đã trưởng thành, người con trai đã lập gia đình và đang phụ giúp bố. Con gái đầu tốt nghiệp đại học, hiện đang công tác tại Sở Công thương TP Hồ Chí Minh.